Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương Và em có nghe khi mùa thu tới mang ái ân mang tình yêu tới em có nghe nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé Anh có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ anh có hay thu về hết dấu cô liêu Và anh có hay khi mùa thu tới bao trái tim vương màu xanh mới anh có hay hay mùa thu tới hồn em ngất ngây Anh đã quên mùa Thu! Em đã quên mùa Thu! Anh đã quên mùa Thu! Em đã quên mùa Thu! Bây giờ là mùa Thu Chiều vắng khói sương mù Hàng cây khô sầu úa! Hiu hắt đứng trong mưa Mưa như lệ tình xưa! Lệ thấm mấy cho vừa! Lệ thương hoa phượng rũ! Em có nghe mùa Thu! Nắng úa dệt mi em và mây xanh thay tóc rối nhạt môi môi em thơm nồng tình yêu vương vương má hồng sẽ hát bài cho anh và ru anh yên giấc tối ngày mai khi mưa ngang lưng đồi chờ anh em nghe mùa thu tới Em ra đi mùa thu mùa thu không trở lại em ra đi mùa thu sương mù giăng âm u anh ra đi mùa thu mùa thu không còn nữa đếm lá úa mùa thu đo sầu ngập tim em Thu mang cho tình yêu một thời đã qua! Thu mang cho người yêu một đời xót xa! Mùa Thu đã xóa hết cơn mong chờ, Mùa Thu sẽ cất dấu chân ơ thờ, một người bước đi, lệ tình ướt mi! Ngày em đi nghe chơi vơi não nề qua vườn Luxembourg mưa rơi che phố mờ buồn này ai có ngu�i từ chia ly nghe rơi bao lá vàng ngập giòng nước sông Seine mưa rơi trên phím đàn chừng nào cho em quên Hôm em ra đi mùa thu mùa thu không trở lại lá úa khóc người đi sương mờ dâng lên mi Anh ra đi mùa thu mùa lá rơi ngập ngừng đếm lá úa sầu ly bao giờ cho em quên Em có mơ mùa thu cho ai nức nở Anh có mơ mơ mùa mắt ướt hoen mi Và em có mơ khi mùa thu tới hai chúng ta sẽ cùng chung lối em với anh mơ mùa thu ấy tình ta ngất say... Anh đã quên mùa Thu! Em đã quên mùa Thu! Anh đã quên mùa Thu! Em đã quên mùa Thu! mùa Thu