LK Trả lại em yêu,
Con đường tình ta đi
Phạm Duy
Tiếng hát Ái Vân, Duy Quanhg

Trả lại em yêu, khung trời Đại Học Con đường Duy Tân cây dài bóng mát Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt Trả lại anh yêu, khung trời mùa Hạ Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa. Thế rồi cuộc đời là những cuộc tình chia xa Ði lạc vào những phía không đường về. Ðứng ở ngoài đầu rừng, đứng ở đầu con sông Nhớ về con đường cũ, mênh mông, mênh mông. Hỡi người tình học trò, hỡi người tình năm xưa Bóng người từng in dấu trên đường mờ Có thuộc vạn nẻo đường, có ngại ngùng nên quên Nhớ hoài con đường cũ không tên. Con đường nào ta đi với bàn chân nhỏ bé Con đường chiều thủ đô, con đường bụi mờ Con đường tuổi măng tre, nắng vàng tươi đẹp đẽ Bóng người dài trên hè, con đường tình ta đi.

 
Anh sẽ ra đi về miền cát nóng 
Nơi có quê hương mịt mù thuốc súng
Anh sẽ ra đi về miền mênh mông
Cơn gió Cao Nguyên, từng đêm lạnh lùng
Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó
Đem dấu chân soi tuổi đời ngây thơ
Anh sẽ ra đi vào niềm thương nhớ
Anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về.
 
Con đường mộng hoa xưa, vẫn từng đôi từng lứa
Con đường vào mộng mơ, con đường mặn mà
Hỡi người tình Văn Khoa, bóng người trên hè phố
Lá đổ để đưa đường, cho người tình Trưng Vương.
 
Trả lại anh yêu con đường học trò
Những ngày Thủ Đô tưng bừng phố xá
Chủ nhật uyên ương, hẹn hò đây đó
Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt
 
Trả lại em yêu mối tình vời vợi
Ngôi trường thân yêu, bạn bè cũ mới
Đường buồn anh đi bao giờ cho tới?
Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài
 
Trả lại anh yêu! Trả lại em yêu!
Mây trời xanh ngát...